Kí Ức...
Là những chuỗi ngày tươi đẹp hay ngập tràn nỗi buồn Và nước mắt...
Kí Ức...
Là thổn thức - Là nhạt nhòa - là niềm đau trong trái tim...
Kí Ức...
Là bình yên - là sóng gió - là nước mắt ướt mi, cay và nghẹn đắng...
Kí Ức...
Là mong manh - là trống vắng? Hay đợi chờ...
Kí Ức...
Là quá khứ xoá nhoà? Hay là hiện thực đớn đau...
Hôm qua, là 1 chuỗi những sự việc và đã xảy ra.
Nhưng sao, khó chấp nhận... Khó buông lơi và xem như chưa xảy ra chuyện gì...
Người đến và đi như cơn gió. Thoáng qua và mong manh vô hình.
Gió mang bụi thổi vào mi... Và lại khóc...
Muốn dừng lại. Muốn mang kí ức vùi tận đáy trái tim và chôn chặt nó lại.
Muốn quên, muốn đưa vào những hạnh phúc mới.
Trái tim bị chèn ép, xô đẩy và té ngã. Vực thẳm không lối...
Nghẹn Ngào...
Xung quanh vẫn là những nụ cười. Cố cười, để người ta biết mình vui.
Cố cười để người ta thấy mình vẫn ổn và mình đang hạnh phúc nhiều...
Nhiều lắm...
Giả dối, ngụy tạo cho chính trái tim.
Bao nhiêu con đường, bao nhiêu nước mắt?
Để kí ức quay về...
Dẫu biết là vô vọng. Nhưng bản thân khóc hoài.
Rồi lại dặn lòng đừng khóc, cố nín, phải mạnh mẽ, phải kiên cường...
Mà nước mắt vẫn nghẹn ứ.
Và dòng thời gian như đang bôi xóa những ngày ấy. Mà càng bôi, càng xóa... Trái tim càng đau và nhịp đập càng thoi thóp...
Quay đầu và nhìn lại... Đã bao lâu? Rồi nhỉ?
Kí ức...
Hối hận...
Đau... Đau lắm...
Trái tim như bị bàn tay nào đó bóp chặt.
Khó thở lắm...
Sống mà như không có mục đích, sống mà như ko còn được thở...
Không khí bỗng trở lên ngột ngạt lắm.
Bản thân còn không kiềm chế được...
Lại lạc lối rồi...
Đường còn dài và còn xa...
Có ai bị sợi dây mang tên là "KÍ ỨC" chói và giữ chân lại ko...
Và có thể bi giờ bạn đang khóc...
Vì nhớ tới 1 ai đó? Đang yêu - hoặc đã từng yêu...
Kí ức như bánh xe đang quay vòng. Hãy khóc đi... Khóc thật nhiều, để biết:
Trái tim mình biết yêu thương...